Thất nghiệp: cảm giác thật tuyệt vời :)

 

Kỳ nghỉ thất nghiệp đáng mơ ước

  1. Bối cảnh:

Hết cách ly xã hội, nhà nhà phấn khởi, còn tôi thì đã thất nghiệp 2 tháng. Là nhân viên ngành du lịch, trước khi dịch COVID19 bùng phát thì khách sạn hầu như đông đúc. Vì vậy, khó tránh khỏi làm tăng giờ (OT) thường xuyên. Hầu như, quanh năm cắm mặt vào máy tình, chỉ ngóng cuối tháng lãnh lương và nghỉ bù. Cuộc sống của tôi nhạt nhẽo giống như: muối có giá cao bằng với kim cương luôn vậy. Nên muối chỉ để ngắm (tôi đùa đấy, để bạn hình dung mỗi ngày của tôi trôi qua như nào). Và dĩ nhiên là chưa có người yêu.  Bạn sẽ tặc lưỡi: Tất cả là do mình lựa chọn, ráng chịu?

Từ nhỏ, tôi được dạy dỗ rằng: vâng lời gia đinh và thầy cô, học tập tốt để kiếm việc làm. Chắc hẳn bạn cũng vậy, đúng không?. Rồi tôi cũng là sinh viên, theo lý thuyết trên, bước tiếp theo: kiếm công viêc ổn định là xong. Thế nhưng, tôi tốt nghiệp và chả biết mình nên làm gì. Cũng đi thực tập tại, cốt tìm ra mình thích gì và hai chữ “kinh nghiệm”?  Nhưng vẫn chưa thấy mình hợp với làm gì? Lúc ấy, tôi quyết định: khoan xin việc, học tiếng anh nghiêm túc để làm ở công ty nước ngoài. Có ai như tôi không nhỉ? Hay các bạn đang trách rằng: tại sao tôi không có định hướng từ trước?

Rồi, ơn giời tôi được nhận vào khách sạn cũng to, trải nghiệm môi trường nước ngoài. Tôi chăm chỉ làm việc đến tối muộn mới có mặt ở nhà trọ. Mục tiêu là: kiếm tiền và hơn hết để lấy kinh nghiệm thăng chức. Hay nhỉ, chỉ mặc bồ đồ vest vào mà tôi vạch ra cả một viễn cảnh màu hồng. Những lần về trễ quá (tầm 22h30), tôi ăn trong bóng tối vì sợ phiền bạn cùng phòng đang ngủ.  Âm thầm nhẹ nhàng…

 Vì “bận” cả ngày nên tôi cố tình quên và kiếm cớ để chưa có người yêu. Dù bản thân rất muốn. Kinh !, ngụy biện là cách đánh lừa hay kinh khủng. Ôi trời đất, tôi ế. What?. Tối nào trước khi ngủ, hẫu như tôi cũng lướt mạng xã hội, thậm chí ngày OFF cũng nhắm tịt mắt ngủ cả ngày. “Chỉ vài mất vài phút” xem Facebook watch thôi, nhưng kết cục là đi tong buổi tối. Haha. Thời gian đâu mà ló mặt ra ngoài để kiếm người yêu? Tôi chỉ cố kiếm cách để “bận” thôi à…

 Có đôi lần tôi giât mình: chẳng nhẽ từ giờ đến hết đời ngày nào cũng làm về trễ? Khi nào lập gia đình? Tôi xem mình trước gương: mụn, thâm và đặc sản là các nốt mụn to như viên chè trôi nước. Ực, còn nữa, mặt nhìn già hết hồn, ê, còn tàn nhang nữa. Tôi phát ngán và thốt lên: mình quá thảm.

Bạn thấy đó, tôi chọn bán thời gian của mình để đổi lấy tiền, tự tin là FA tốt chán. Haiz, tự nhủ: phải thay đổi. Rồi đốt mớ tiền vào mỹ phẩm với hy vọng bớt xấu cấp tốc. Tôi lúc này: đổi thời gian lấy tiền để mua mỹ phẩm nhằm cải thiện nhan sắc tiến dần về 0. Kết quả: haiz

  1. Thay đổi:

Giờ nhớ lại, thấy bản thân mình đáng thương thật. “Cú tát lịch sử” xảy ra. Đó là lúc một chị ở chỗ làm nghỉ việc. Chị ấy dành tâm huyết và nhiều giờ đồng hồ (ngoài 8 tiếng) ở công ty. Đến nổi quên rằng chị nên có chồng và sinh con. Tôi nhớ những lần hai chị em tâm sự: “anh A, anh B hồi xưa tán chị đó chứ. Mà giờ là cha cả rồi”, còn chị chẳng có gì em à,… chắc do chị chảnh quá?  Chị cười trừ. Rồi thì “ chị muốn làm việc khác để có thời gian tìm người yêu và chăm sóc bản thân”.

Chị bảo: em nên kiếm người yêu sớm, đừng như chị. Bởi sau này không có chồng với con cái thì cô độc lắm em? Rồi, chừng 3 tháng, chị nộp đơn nghỉ việc thật.  Tôi cứ tử hỏi mình: cái danh “nhân viên công ty” mà số đông tự hào, trong đó có tôi, thật sự có mang lại hạnh phúc không?

Không rõ lúc đó có đồng nghiệp nào giật mình như tôi không. Nhưng bầu không khí trong phòng lắng lại. Bởi vì, số lượng người chưa có gia đình trong phòng chiếm hơn 2/3 nhân sự. Và họ, đáng buồn là  giống chị…Kể từ đó, thay vì tối về lướt mạng giải trí. Tôi tập trung suy nghĩ về bản thân nghiêm túc hơn.    

Quay lại lúc tôi chinh phục tiếng anh, tự học theo hướng dẫn của một anh mà tôi follow Facbook. Anh ấy (tôi gọi là Mr.K) sinh năm 92. Mr.K không chỉ hướng dẫn cụ thể cách học tiếng Anh hiệu quả và ít tốn kém. Mà còn chia sẽ nhiều điều bổ ích khác. Những lúc muốn bỏ cuộc, tôi sẽ nhắc lại một câu mà nhờ anh tôi mới biết là “ practice makes perfect”. Cứ thế, tôi đã chinh phục được ước mơ tiếng anh (tuy không được là native speaker nhưng so với quá khứ thì đã khác hẳn) .Bạn sẽ thắc mắc, có mùi đa cấp hay PR nào đó ở đây? KHÔNG nhé.

Lý do mình không nói tên hay dẫn đường link Facebook của anh đấy là vì chưa xin phép và hiện anh đã bỏ face rồi. Tuy nhiên, bạn có thể tìm đọc cuốn “Đừng chạy theo số đông” là best seller hiện nay trên thị trường, cuốn sách thật sự đã giúp thay đổi tư duy không chỉ mình mà bất kỳ ai đọc nó, có điều là họ có dám nhận hay không mà thôi.  Ngoài ra, còn có các quyển sách hay khác, bạn có thể tự tìm hiểu. WOW! nói đến đây, có thể bạn đã quá rõ Who is he?

Nhưng nếu chưa, thì bạn biết nên làm gì rồi đấy haha. Theo lời tác giả khi nói về cuồn “Đừng chạy theo số đông”: giá của quyển sách này có thể bằng hoặc ít hơn 1 bữa ăn trong nhà hàng nhưng giá trị mang lại thì vượt xa những bữa ăn đó. Cũng may nhờ đợt thất nghiệp này, tôi có cơ hội đọc quyển sách này được trọn vẹn trong 2 ngày, đã làm sao. Tôi còn ảo tưởng nghĩ rằng: nó ra đời để dành cho kẻ thất nghiệp như tôi. Cười lớn haha.

 Hồi học tiếng anh, ngoài “practice makes perfect”, anh cứ nhắc ra rả, đại loại là “khi làm việc gì nếu chưa có kết quả là do chưa cố gắng đủ mà thôi”, có tác dụng ghê gớm hehe. Nghe oách xà lách phết chứ chả đùa haha. Đúng là, dành thời gian nghiêm túc vào bản thân cũng phức tạp phết, không dễ như mỗi sáng thức dậy và chuẩn bị đi làm đâu?

Tôi mất 6 tháng để chỉ nghĩ. Và đi đến quyết định:  thay công việc, môi trường mới và làm việc mang lại giá trị cho cả nhà tuyển dụng và CHÍNH MÌNH. Tôi nộp đơn khi tình hình bệnh trở nên nghiêm trọng hơn và số ca nhiễm bệnh ngày càng tăng.

Đã có khá nhiều người thân, bạn bè lo ngại rằng tôi sẽ không kiếm được việc làm sau khi nghỉ và đúng vậy thật. Whoh. Sau khi nghỉ, những câu hỏi này cứ luẩn quẩn trong đầu tôi:

  • Khi nào đi làm lại?
  • Thất nghiệp lâu vậy à?
  • Học cho lắm cũng thất nghiệp?

Tôi không thể không lo lắng và suy nghĩ tiêu cực, rồi dẫn đến mụn. Bạn thử hình dùng như này: mỗi sáng thức dậy là có một nốt mụn mới mọc lên. Liên tiếp 1 tuần liền, chúng viêm sưng và buồn nữa là tóc cũng rụng theo. Chỉ khi lâm vào hoàn cảnh này, tôi mới hiểu và thật sự nể phục các anh chị, bạn trẻ start up hay tự kinh doanh, trước khi bước vào thị trường để cạnh tranh thì họ phải “vượt qua” được sự “quan tâm” này nọ từ chính người thân trước tiên.

Thực ra: thất nghiệp hay sự thất bại của tôi (theo Mr.K) chỉ là đứng yên tạm thời, nhưng “áp lực vô hình” xung quanh mới khiến nó trở nên nghiêm trọng.

Thời gian rảnh này, tôi tìm hiểu về cuộc sống xung quanh và câu trả lời cho thắc mắc trước giờ: thay vì như tôi dành 10-12 tiếng một ngày (thậm chí hơn) ở trong “văn phòng” thì mọi người làm ngoài kia. Khá hay là họ vẫn sống tốt haha. Vì vậy, nói thật là, cái mác “ nhân viên văn phòng” không phải tiêu chuẩn để đánh giá một ai, đúng không nhỉ?

Lúc mới nghỉ việc, tôi cũng chọn xả hơi như là hình thức tự thưởng cho bản thân. Nhưng đó không phải là ý kiến hay, vì chả có ai bắt tôi phải làm thêm tăng giờ để rồi than vãn, chỉ là do tôi sợ phải suy nghĩ, thích trốn tránh nên đã chọn “công việc nhân viên”, giao phó cuộc đời cho nhà tuyển dụng, rồi chăm bẵm đi làm. Bản thân mình còn không dành nổi thời gian để tìm hiểu, trong khi lại dành cả 16 năm cho nghề “nhân viên”. Lỗi là của tôi. Ngoài suy nghĩ, quan sát thì đọc sách giúp tôi phục hồi cái “đầu óc” đáng kể.

  • Bắt đầu: chăm sóc khuôn mặt cho bớt xấu. Tôi dụng các nguyên liệu  từ tự nhiên. Tuy hiệu quả chậm nhưng da tôi trông khá lên và đặc biệt cảm giác hiểu được một phần trên cơ thể rất hạnh phúc haha.
  • Tiếp đến, tìm công việc part time online. Bạn sẽ hỏi tôi: tôi làm gì? Nhưng xin phép bạn, chính vì tôi đã tốn nhiều giờ để suy nghĩ và hơn hết: mỗi người là những cá thể khác nhau nên tôi chẳng thể khuyên bạn nên làm như tôi được. Bạn có thể bán hàng online hay tùy chọn việc bạn muốn. Chính vì thế, nên sử dụng  Internet thật hiểu quả, chả có nơi nào có nhiều thông tin để bạn lựa chọn và gần như free như vậy (trừ một số yêu cầu trả phí nếu bạn mua ứng dụng gì đó) Vì vậy, lựa chọn thông tin chất lượng là công việc sau cùng chúng ta phải làm. Tôi tin bạn làm được. Đừng lười nhé!
  1. “Hậu quả”

 Tôi của hiện tại đang làm part-time online 3 tiếng/ ngày. Thành quả của kỳ nghĩ “thất nghiệp” mơ ước của tôi:

  • “Sáng mắt ra” nhiều điều trước giờ tôi ngộ nhận
  • Làm việc online
  • Đầu tư cho bản thân (từ vẻ bề ngoài đến nâng cấp tư duy)
  • Vẫn dậm chân tại chỗ ở việc kiếm người yêu => tìm cách khắc phục

Bạn sẽ nói tôi may mắn, nhưng không, tôi cũng đã stress y như bạn, chỉ là tôi chọn cách thay đổi. Ngoài ra, tôi cũng muốn chia sẽ những vấn đề cá nhân để tôi nhìn lại “sự nghiệp nhân viên” của chính mình. Nguyên nhân đến từ là do tôi quá lười suy nghĩ. Tôi tất nhiên, không có ý ai làm nhân viên cũng lười nhé. Đừng trách oan ạ.

Ngoài ra, tôi vẫn sẽ chọn công việc “nhân viên” nếu có người nhận để có môi trường kiếm người yêu. Tất nhiên, sẽ phải thay đổi cách làm việc để giảm thời gian over time mệt mỏi và làm cả partime. Và phải cân nhắc đến việc “về hưu sớm” vì tôi thích như trồng cây, đi du lịch, đọc sách… nữa. Cụ thể tôi sẽ chia sẽ sau.

Có thể bạn sẽ nói: bây giờ đi làm ở đâu cũng phải tăng giờ thôi hay lương cao thì phải đánh đổi này nọ. Tôi không nghĩ vậy. Vậy tôi hỏi ngược lại bạn ” nếu ai cũng là nhân viên” thì bạn có chắc 100% người thân xung quan bạn làm “nhân viên” hết à ? 

Nếu bạn có bất kỳ chia sẽ nào cứ để lại comment để chúng ta cùng trao đổi nhé <3 Phương cũng chưa thể trả lời chi tiết câu hỏi “Thất nghiệp làm gì cho đỡ chán?” nhưng chỉ nghĩ đừng để “nhàn cư vi bất thiện” là được? Cách đơn giản nữa là thử xách balo lên và đi đâu đó bởi đi du lịch cũng giống như “thuốc bổ” vậy.

 Nguồn: Phuongvochannel.com

0 0 vote
Article Rating
Subscribe
Notify of
guest
4 Bình luận
Oldest
Newest Most Voted
Inline Feedbacks
View all comments
Lan
Lan
4 months ago

Hi ad. Bài viết cùng nổi niềm của mình

trackback

[…] Thất nghiệp: cảm giác thật tuyệt vời 🙂 […]

trackback

[…] bạn thắc mắc tại sao nữa, thì có thể đọc bài viết về việc tận hưởng thất nghiệp của mình nhé. Bởi vì, phụ thuộc vào cái gì đó là điều không nên (như như […]